Tôi đã từng là một người hướng tâm ra ngoài để đi tìm cho mình hạnh phúc. Đây là nhu cầu mỗi người đều khao khát có được. Đúng chứ nhỉ? Và rồi rất nhiều sự kiện xảy ra đã khiến tôi thức tỉnh.

Tôi vào TP. HCM này lập nghiệp từ hai bàn tay trắng từ năm 2013, không tiền, không kiến thức, không mối quan hệ, không tài sản,… Tựu chung là một chữ “Không”.

Và rồi sau 7 năm lăn lộn dưới HCM này, tôi đi làm, bươn chải, dành dụm tích góp từng đồng tiền một trong những ngày đầu để đi học các lớp phát triển cá nhân & kỹ năng ở bên ngoài.

Khi có nhiều kinh nghiệm hơn trong cách làm việc, xử lý vấn đề. Tôi đã trở thành một người trợ lý, nhân sự đa di năng trong tất cả các công ty mình từng làm.

Và rồi tôi tiếp tục đặt các mục tiêu về kinh doanh, tài chính, tình yêu, du lịch, giải trí, trải nghiệm rất nhiều điều.

Tôi cũng đã từng kiếm được khá nhiều tiền, có một vài mối tình vắt vai, có người vài tháng, có người vài năm, đã từng đi nhiều nơi từ đơn giản, thấp hèn tới đẳng cấp 5*, nơi thường được mọi người nhắc đến với cụm từ: “Checkin nơi sang chảnh”, mua những món hàng hiệu đắt tiền, chạy thử những chiếc xe sang, ở những nơi đẳng cấp, đắt tiền…. Liên tục liên tục phải tiến lên mỗi ngày. Để đi tìm thứ người ta gọi là “Hạnh phúc”. Điều đó không sai. Nhưng có lẽ chưa đủ.

Đến một ngày, một vài biến cố xảy ra, tôi gần như ngã quỵ. Và rồi tôi nhìn lại hành trình mình đi qua và xem xét lại, tôi đang đúng ở đâu, tôi đang sai chỗ nào. Và từ đó tôi thức tỉnh, xem xét lại toàn bộ lỗi lầm của mình, gom lại một mối và xem đó là hành trang, là bài học cho chính cuộc đời mình và từ đó sửa lỗi, đi tiếp hành trình.

Vì tìm cầu hạnh phúc bên ngoài, mà tôi đánh mất đi sự kết nối với con người thật bên trong mình, sự cô đơn mỗi ngày một xuất hiện mặc dù mỗi ngày tôi sở hữu được nhiều thứ hơn (so với 7 năm về trước, tôi chẳng có gì trong tay cả), nhưng sâu thẳm bên trong là sự cô đơn, trống vắng, thiếu hụt).

Đến một ngày, nhờ con đường Tâm linh, con người bên trong của tôi thật sự được đánh thức, để nhận biết lại những lỗi lầm của mình, những gì mình đã và đang đi qua, cần làm lại những gì để vui hơn, để hạnh phúc hơn, và biết đâu là niềm hạnh phúc chân thật.

Tôi học được bài học rằng, niềm vui, niềm hạnh phúc bên ngoài đã có rồi, nhưng không bao giờ đủ, vì nó luôn thay đổi theo thời gian, theo luật vô thường “thành trụ hoại không” – mọi thứ đều thay đổi, phát triển và sẽ đi đến trạng thái hủy diệt để bắt đầu sinh sôi trở lại. Đây quy luật bất biến không bao giờ thay đổi.

Tôi học được rằng, mình cần tìm niềm vui bên trong, niềm vui thật sự trong TÂM của mình. Và tôi đã tìm được, tìm được hành trình để TRỞ VỀ. Không chỉ có hành trình trở thành ai, làm gì?, có gì? như trước giờ tôi vẫn chia sẻ về cách thức để thiết lập tầm nhìn & chinh phục mục tiêu. Mà còn cần có cả hành trình TRỞ VỀ với chính bản tâm của mình. Để tìm được niềm hạnh phúc chân thật. Niềm hạnh phúc tự thân.

Khi ta có niềm hạnh phúc bên trong rồi. Ta vẫn đi tiếp hành trình để đạt được tầm nhìn và mục tiêu đã đề ra. Và khi chinh phục được chúng, ta đã đạt được COMBO hạnh phúc tràn đầy (Hạnh phúc tự thân & Hạnh phúc bên ngoài).

Pháp hỷ tràn đầy trong TÂM, hạnh phúc tự thân không nương tựa vào bên ngoài + Chinh phục được mục tiêu. Xem như là combo hạnh phúc.

Giờ tôi vẫn đi tiếp, chỉ là hành trình nay đã vững vàng hơn, bình an hơn, hạnh phúc hơn, rõ ràng hơn, có hậu phương vững chắc hơn, tình yêu trọn vẹn hơn.

– Bạn thử tìm kiếm xem: Hạnh phúc tự thân, pháp hỷ tràn đầy luôn luôn có bên trong chính mình và đang chờ mình khai phá.

Bùi Minh Dũng


P/s: Dành cho bạn khi chưa hiểu rõ “hạnh phúc tự thân” là gì?

Hạnh phúc tự thân là gì?

Khi hạnh phúc tự thân, ta không còn bám víu cảm xúc vào những thứ bên ngoài như người yêu, công việc… mà chính ta là người làm cho mọi thứ xung quanh trở nên hạnh phúc. Lúc đó có một mối quan hệ yêu đương hay không cũng chẳng sao, vẫn hạnh phúc như thường. Vì hạnh phúc của ta không phải do người khác mang lại.

Hạnh phúc tự thân, ta sẽ là người làm cho công việc trở nên vui và ý nghĩa chứ không phải là người phải đi tìm niềm vui trong công việc. Hai trạng thái này khác nhau.

Hạnh phúc tự thân là khi ta biết rõ bản thân mình muốn gì, hiểu cảm xúc của mình. Chứ không cố gắng bám theo những thứ không thuộc về mình.

Hạnh phúc tự thân rồi khi bên ngoài có thế nào thì tâm ta vẫn an, vì ta biết rõ bản thân mình, và những yếu tố bên ngoài không thể ảnh hưởng được. Bên ngoài dù có sóng gió thế nào, chỉ cần tâm an, mọi thứ an.

Hạnh phúc tự thân là khi ta thôi không còn phán xét đánh giá chính mình. Từ đó cũng chẳng còn đánh giá phán xét người khác. Ai muốn sống sao thì sống, đó là lựa chọn của họ. Mình lo sống tốt cuộc đời của mình trước đã.

Hạnh phúc tự thân là khi có thể cả thế giới ngoài kia chẳng tin ta. Thì cũng chẳng sao, chẳng ai có trách nhiệm phải tin ai. Ta tin chính mình là được. Khi ta tin chính mình rồi, ta lại thấy cuộc đời này có rất nhiều điều tốt đẹp. Và khi ấy, cả thế giới sẽ quay lại hợp sức giúp ta.

Hạnh phúc tự thân là khi chẳng ai ôm lấy ta thì tự mình cũng có thể dang rộng vòng tay ôm lấy chính mình. Tha thứ cho chính mình mọi điều, vì ai cũng có lầm lỡ, để là cơ hội trưởng thành. Yêu thương lấy những tổn thương mình vốn có, vì hạnh phúc nào chẳng trải qua những lần đau đớn. Khi ta bắt đầu yêu mình vô điều kiện, ta sẽ dễ dàng hiểu và yêu thương người khác vô điều kiện. Vì ta chẳng thể yêu người khác khi còn chưa biết yêu chính mình vô điều kiện là thế nào.

Và rồi khi ta hạnh phúc tự thân, bình an sẽ hiện diện. Và chính ta sẽ trở thành một trung tâm của hạnh phúc lan toả khắp muôn nơi. Giá trị tự được gieo ra mà không cần phải ép mình phải trở thành có giá trị. Vì ai cũng đã có sẵn giá trị bên trong nên không cần phải cố gắng tạo ra làm gì.

Khi ta hạnh phúc, thế giới bình yên.

Tác giả: An Nhiên